Hồi ký tiền bạc
“Hồi Ký: Tiền – Bạc” là hành trình đầy ám ảnh về sự biến chất của Minh – một chàng trai trẻ trước ma lực của đồng tiền và vòng xoáy chứng khoán khốc liệt, nơi ranh giới giữa vinh quang và vực thẳm chỉ cách nhau bởi lòng tham không đáy.
Liệu rằng Minh có thoát ra được cái góc tăm tối đó, hay lún sâu trở thành ông trùm để được như ngày nay? Hãy cùng theo dõi câu chuyện qua lời kể của hắn để xem hồi kết nhé!
Lưu ý:
– Truyện được xây dựng dựa trên các sự kiện và nhân vật hư cấu. Nếu thấy giống trường hợp nào bạn quen biết, đó chỉ là trùng hợp. Dù vậy, những bài học trên thị trường tài chính của nhân vật Minh hoàn toàn là có thật và đáng để suy ngẫm.
– Truyện sử dụng nhiều thuật ngữ chuyên ngành về lĩnh vực tài chính/chứng khoán. Một số từ ngữ do sử dụng nhiều tác giả quên giải thích. Bạn hãy thông cảm nhé!
Danh sách chương (38)
Chương 1: Sự tình cờ của định mệnh
Đã phát hành: 22/07/2026Tôi châm điếu thuốc, rít một hơi thật dài để làn khói đặc quánh, nồng đậm mùi hắc ín ám chặt vào từng phế nang, rồi lờ đờ nhả ra một dải khói xám xịt tan loãng vào không trung. Ngồi từ ban công tầng 25 của một căn chung cư cao cấp thuộc hàng đắt đỏ bậc nhất Hà Nội, nơi mà người ta vẫn thường dùng những mỹ từ như “view triệu đô” hay “biểu tượng thành đạt” để tung hô, tôi lại thấy lòng mình tĩnh lặng đến lạ kỳ. Thi thoảng, khi cúi đầu nhìn xuống dòng người và xe cộ đang chen chúc, xô đẩy nhau dưới cái nắng như thiêu như đốt của thủ đô, tôi lại rùng mình. Mười năm trước, chính tôi cũng chỉ là một con kiến bé nhỏ, kiệt quệ và tuyệt vọng trong cái đống hỗn độn, nhớp nhúa mồ hôi và bụi bặm ấy.
Người đời thường thích tô vẽ cho chứng khoán bằng những thuật ngữ hàn lâm: nào là kênh huy động vốn cho nền kinh tế, nào là chỉ báo sức khỏe tài chính quốc gia. Nhưng với tôi – một kẻ đã đi qua đủ mọi cung bậc hỉ nộ ái ố của cái “sới bạc” hợp pháp này – mọi lý thuyết đều trở nên vô nghĩa. Với thằng Minh của năm 2018, và có lẽ là với cả triệu “tấm chiếu mới” (F0) đang hừng hực khí thế lúc bấy giờ, cái bảng điện tử xanh đỏ nhấp nháy kia chỉ có một ý nghĩa duy nhất: một cái máy in tiền vô tận. Hoặc ít nhất, bọn tôi đã từng điên cuồng tin là như thế.
Để tôi kể cho bạn nghe về cái ngày định mệnh ấy, cái ngày đã biến một thằng nhân viên văn phòng quèn trở thành một con bạc khát nước, một kẻ sẵn sàng đặt cược cả mạng sống vào những con số.
Hà Nội, những ngày đầu tháng 4 năm 2018.
Cái nóng đầu hè năm ấy đến sớm và tàn nhẫn vô cùng. Nó hầm hập, oi bức, len lỏi qua từng khe cửa kính, phối hợp với tiếng máy điều hòa cũ kỹ kêu o o tạo nên một không gian đặc quánh sự mệt mỏi. Tôi – Lê Công Minh, lúc đó 28 tuổi, đang ngồi đờ đẫn trước màn hình máy tính với danh nghĩa “chuyên viên kế hoạch”. Cái tên nghe thì oai như cóc cụ, nhưng thực chất công việc của tôi chỉ là một thằng nhập liệu và chạy hàm Excel thuê, suốt ngày vật lộn với những bảng tính dài dằng dặc.
Đồng hồ chỉ 14 giờ chiều – giờ “hoàng đạo” của những cơn buồn ngủ và sự chán chường chốn công sở.
– Minh! Cái báo cáo quý I mày làm kiểu gì thế này hả?
Tiếng lão Hùng “hói” gầm lên từ phòng trong, xuyên qua lớp kính cách âm dỏm, đập thẳng vào màng nhĩ tôi. Tôi giật bắn mình, xém chút nữa thì hất tung cốc cà phê đen đá đã tan hết đá, chỉ còn lại thứ nước nâu nhạt nhẽo.
– Dạ… em gửi sếp từ sáng rồi mà ạ? – Tôi đáp vọng vào, giọng điệu yếu ớt, đầy vẻ cam chịu.
– Mày vào đây! Ngay lập tức!
Tôi thở dài, một tiếng thở dài mang theo tất cả sự nặng nề của một thằng làm công ăn lương. 28 tuổi, lương cứng 8 triệu, cộng thêm phụ cấp linh tinh thì được tròn 10 “củ” mỗi tháng. Trừ đi tiền thuê nhà, tiền ăn, tiền xăng xe, và hàng tá thứ phí không tên từ đám cưới đến đám ma… cuối tháng tài khoản của tôi lúc nào cũng trở về cái máng lợn cũ: chỉ còn dư vài ba chữ số, hoặc may mắn lắm thì còn đủ tiền dẫn Lan – vợ tôi – đi ăn vài cốc bia hơi vỉa hè.
Cuộc sống của tôi khi đó là một vòng lặp vô tận và tẻ nhạt: sáng thức dậy giữa dòng người tắc đường, đến công ty chấm công, nghe chửi, ăn trưa, buồn ngủ, làm việc, rồi lại tắc đường về nhà và đi ngủ. Nó thiếu thốn màu sắc, thiếu thốn cả hy vọng.
Lão Hùng ném tập hồ sơ xuống bàn cái “bộp”, bụi bay mù mịt trong ánh nắng xuyên qua cửa sổ.
– Mày nhìn lại cái cột doanh thu tháng 3 đi. Sao lại lệch 2 triệu so với tổng? Mày học kinh tế ra hay là đi mua bằng thế?
Tôi liếc nhìn. Lại là một lỗi hàm Sum trong Excel do tôi kéo chuột quá tay trong cơn ngái ngủ.
– Em xin lỗi, để em sửa lại ngay ạ.
– Sửa! Lúc nào mày cũng chỉ biết sửa! Tao trả lương cho mày để mày làm đúng, chứ không phải để sửa sai! – Lão gầm lên – Nhanh cái tay lên, 4 giờ chiều tao phải gửi cho sếp tổng. Không xong thì tối nay đừng có mơ mà về sớm, ở lại tăng ca cho tao!
Tôi lẳng lặng gật đầu, đi giật lùi ra khỏi phòng như một thằng thái giám vừa bị quân vương quở trách. Trong lòng tôi trào dâng một nỗi uất nghẹn. Chỉ vì 2 triệu đồng lệch trong cái báo cáo doanh thu cả chục tỷ mà lão làm như tôi vừa đốt nhà lão không bằng. Nhưng tôi không dám bật lại. Cái hèn của thằng làm công ăn lương là ở đó: nó bóp nghẹt sĩ diện của một thằng đàn ông dưới gót giày bóng lộn của mấy thằng sếp.
Tôi quay lại chỗ ngồi với khuôn mặt hằm hằm. Thằng Tuấn “béo” ngồi bàn bên cạnh đang lén lút xem video review xe hơi, thấy vẻ mặt của tôi thì cười hề hề, đẩy ghế xoay sang sát cạnh:
– Lại bị lão “hói” tế à?
– Ừ. Chán vãi đái mày ạ. Kiếp trước chắc tao tu chưa đủ nên mới phải chui đầu vào cái rọ này.
Tuấn nhếch mép, tay nó tắt vội tab YouTube, chuyển sang một trang web chằng chịt những biểu đồ nến xanh đỏ tím vàng mà lúc đó tôi nhìn vào chẳng khác nào bùa ngải Thái Lan.
– Kệ mẹ lão đi. Làm công ăn lương thì muôn đời khổ thôi con ạ. Mày phải tìm đường mà thoát chứ.
– Thoát đi đâu? Đi bán vé số hay chạy Grab? – Tôi vò đầu, mệt mỏi mở lại file Excel chết tiệt.
– Grab cái đầu mày. Nhìn đây này. – Tuấn chỉ tay vào màn hình, mắt nó sáng rực một cách lạ lùng, cái vẻ mặt của những con bạc đang khát máu sau này tôi mới nhận ra. – Mày biết con Lan bên phòng Marketing không?
– Lan “mắt trố” ấy hả? Biết. Sao?
– Tuần trước nó vừa nộp đơn nghỉ việc rồi. Nó trúng chứng khoán mày ạ! – Tuấn hạ giọng thì thầm, nhưng từng chữ vẫn đập vào tai tôi rõ mồn một. – Nó ôm con PVS từ hồi đầu năm. Mày biết nó lãi bao nhiêu không? Gấp đôi! Nó khoe tao cái lệnh chốt lời, lãi hơn 400 triệu đồng. Bằng tao với mày cày hộc mặt 4 năm trời đấy!
Con số 400 triệu ấy nện thẳng vào đầu tôi như một cú trời giáng. Tai tôi ù đi. Trong đầu tôi lúc đó, 400 triệu là một gia tài, là thứ có thể thay đổi toàn bộ cuộc đời của tôi và vợ tôi. Đó là số tiền đủ để chúng tôi làm một đám cưới tử tế (thứ mà chúng tôi vẫn nợ người thân vì nghèo), là tiền sửa lại mái nhà dột cho bố mẹ ở quê, là con xe tay ga mới thay cho con Wave ghẻ hay chết máy của tôi.
– Mày đùa tao à? Chơi cái gì mà lãi khiếp thế?
– ĐM, tao vừa nói xong! Chứng khoán chứ cái gì! – Tuấn bĩu môi vẻ sành sỏi – Năm nay là năm của “Bank – Chứng – Thép”. Thị trường đang vượt đỉnh 1.200 điểm rồi. Tiền đang rẻ, thiên hạ đổ xô đi múc cổ phiếu ầm ầm. Có mỗi tao với mày là còn ngồi đây nhặt bạc lẻ thôi.
Nó quay lại nhìn chằm chằm vào biểu đồ, lẩm bẩm: “Con này sắp break rồi, phải vào thêm mới được”.
Tôi ngồi im, nhưng lòng như có lửa đốt. Cái file Excel trước mặt bỗng trở nên vô nghĩa. Những con số doanh thu của công ty thực chất chỉ là rác rưởi. Tại sao tôi phải còng lưng đi tính tiền cho người khác, trong khi người ta chỉ cần ngồi bấm chuột là kiếm được cả trăm triệu? Cái cảm giác ghen tức (GATO) len lỏi vào từng tế bào. Tôi không ghét con Lan, tôi ghét chính cái sự nghèo hèn và chậm chạp của bản thân mình.
Tôi liếc đồng hồ: 14 giờ 30 phút. Theo thói quen, tôi Alt+Tab sang trình duyệt Chrome định lướt Facebook giải sầu. Vừa mở bảng tin lên, đập vào mắt tôi là một bài quảng cáo được tài trợ với hình ảnh một gã đàn ông mặc vest sang trọng, tay cầm ly rượu vang đứng dựa lưng vào chiếc Mercedes bóng lộn.
Dòng chữ đập vào mắt tôi: “TỰ DO TÀI CHÍNH TRƯỚC TUỔI 30 – TẠI SAO KHÔNG?”
“Bạn chán ngấy cảnh làm công ăn lương? Bạn muốn tiền làm việc cho mình ngay cả khi đang ngủ? Thị trường chứng khoán Việt Nam đang bước vào kỷ nguyên vàng. Đừng để lỡ chuyến tàu giàu sang này…”.
Bình thường, tôi sẽ chửi thầm là bọn đa cấp lùa gà và lướt qua. Nhưng hôm nay, sau cú mắng của sếp và câu chuyện của Tuấn, cái quảng cáo này như một thỏi nam châm, như một chiếc phao cứu sinh ném xuống cho kẻ đang chết đuối. Tôi click vào đường link mở tài khoản của một công ty chứng khoán thuộc hàng top thị trường. Trang web hiện ra với tông màu cam chủ đạo nhìn cực kỳ chuyên nghiệp.
Nút “MỞ TÀI KHOẢN TRỰC TUYẾN” to đùng nhấp nháy như mời gọi.
Tôi nhìn quanh. Lão Hùng vẫn đóng cửa phòng. Tuấn béo đang mải mê với bảng điện. “Làm tí xem sao. Mất gì đâu mà sợ.” – Tôi tự trấn an mình và bắt đầu gõ những thông tin cá nhân đầu tiên vào hệ thống.
Thời đó, mở tài khoản chưa có xác thực khuôn mặt (eKYC) xịn xò như bây giờ. Điền form xong, hệ thống xuất ra một bản hợp đồng PDF dài 5 trang chi chít chữ. Tôi chẳng thèm đọc dòng nào vì tôi biết 4 trang là công ty chứng khoán chối bỏ trách nhiệm, trang còn lại là trách nhiệm của mình. Cái tôi quan tâm là làm sao in cái này ra mà không bị lão Hùng phát hiện.
Máy in nằm ở góc phòng, ngay sát cửa phòng sếp. Rủi ro vãi chưởng, nhưng máu cờ bạc đã nổi lên thì trời sập cũng không cản được. Tôi bấm lệnh in. Tiếng máy ro ro vang lên giữa không gian yên tĩnh nghe như tiếng súng đại bác. Tim tôi đập thình thịch. Tôi giả vờ cầm cốc đi lấy nước, lượn lờ qua máy in để chộp lấy hai tờ giấy đầu tiên: “HỢP ĐỒNG MỞ TÀI KHOẢN GIAO DỊCH CHỨNG KHOÁN…”.
Đúng lúc đó, cửa phòng sếp Hùng bật mở cái “rầm”.
– Minh! Xong chưa?
Tôi giật bắn mình, suýt nữa làm rơi cốc nước, vội vàng úp ngược tập giấy kẹp vào nách cùng tập tài liệu cũ trên bàn máy in.
– Dạ… em đang in nháp để soát lại số liệu ạ! Sắp xong rồi sếp!
Lão Hùng nheo mắt nhìn tôi với ánh mắt đầy nghi ngờ, nhưng rồi lão cũng chỉ hừ lạnh một tiếng: “Làm cho cẩn thận. Sai lần nữa thì trừ lương cuối tháng đấy”. Lão đi ra phía nhà vệ sinh, tôi thở phào nhẹ nhõm, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm lưng áo. Cảm giác như tôi vừa thực hiện một vụ buôn lậu trót lọt qua biên giới. Tôi chạy về bàn, nhét tập hợp đồng vào ngăn kéo sâu nhất, tim vẫn đập nhanh như vừa chạy đua với chó dữ.
Chiều hôm đó, tôi làm việc như một cái máy, đầu óc chỉ quẩn quanh ý nghĩ: “Làm sao để nộp hợp đồng này ngay lập tức?”. Tôi muốn “giàu” ngay ngày mai. 15 giờ 30, thị trường đã đóng cửa. Tôi lấy lý do đi gặp đối tác trình ký hồ sơ để chuồn khỏi công ty. Tôi phóng con Wave ghẻ ra đường, hòa vào dòng xe đông đúc hướng về phố Láng Hạ. Nắng chiều hắt vào mặt rát rạt, nhưng tôi thấy cuộc đời bỗng tươi đẹp lạ thường.
Văn phòng công ty chứng khoán nằm trong một tòa nhà kính hoành tráng. Bước vào trong, cảm giác đầu tiên là cái lạnh sâu từ điều hòa và mùi nước hoa đắt tiền phảng phất “mùi tiền”. Những cô nhân viên giao dịch mặc đồng phục váy ngắn, cười tươi như hoa chào đón tôi.
– Em chào anh, anh cần hỗ trợ gì ạ? – Một cô em lễ tân xinh như mộng cất giọng ngọt lịm, khác hẳn với mấy bà kế toán gắt gỏng ở công ty tôi.
Thủ tục diễn ra nhanh gọn bất ngờ. Chỉ mất 5 phút ký nháy và kiểm tra CMND.
– Xong rồi anh Minh nhé. Chúc anh đầu tư thành công, thắng lợi lớn anh nhé!
Câu chúc “thắng lợi lớn” nghe sướng tận tâm can. Tôi bước ra khỏi tòa nhà, cảm thấy mình đã lột xác. Tôi không còn là thằng Minh “Excel” quèn nữa, tôi giờ là “Nhà đầu tư”. Tôi đã có vé lên tàu.
Về đến nhà, tin nhắn kích hoạt tài khoản báo về điện thoại. Giờ đến bước quan trọng nhất: “Bơm máu”. Trong tài khoản ngân hàng của tôi còn đúng 7 triệu đồng. Đây là tiền ăn, tiền xăng cho cả tháng của hai vợ chồng, chưa kể tiền nhà sắp phải đóng. Nhưng lời thằng Tuấn cứ văng vẳng: “Con Lan lãi gấp đôi”.
Nếu nộp 5 triệu, lãi gấp đôi là thành 10 triệu. Nếu lãi gấp 10 là thành 50 triệu. Tôi nuốt nước bọt, ngón tay cái lơ lửng trên nút “Xác nhận” của app Techcombank. “Liều ăn nhiều. Không ai giàu mà không mạo hiểm cả” – Tôi lẩm bẩm câu châm ngôn vừa đọc trên Facebook.
Bụp.
“Giao dịch thành công”. Một giây sau, tin nhắn báo số dư tài khoản chứng khoán: 5.000.000 VNĐ. Tôi thở hắt ra, dựa lưng vào ghế. Cảm giác hồi hộp, hưng phấn tột độ pha chút lo âu này còn mạnh mẽ hơn cả lần đầu tôi nắm tay mối tình đầu. 5 triệu đó không còn là tiền nữa, nó là những chú lính chì dũng cảm, và tôi là vị tướng quân chuẩn bị ra lệnh đi cướp bóc thiên hạ mang về.
Tôi đâu biết rằng, 5 triệu ấy không phải là lính, mà là miếng mồi ngon lành tôi vừa tự nguyện dâng lên miệng những con “cá mập” đói khát ngoài kia. Tôi cũng chẳng hay biết cái sới bạc này không dành cho những kẻ mộng mơ chỉ có 5 triệu đồng mà đòi đổi đời.
Nhưng đó là chuyện của tương lai. Còn lúc ấy, tôi ngồi trong phòng trọ ngột ngạt, mỉm cười một mình như thằng dở hơi. Tôi thấy tương lai rạng ngời với những chiếc Mercedes và cảnh tượng tôi ném đơn xin nghỉ việc vào mặt lão Hùng “hói”.
“Chờ đấy,” tôi nghĩ thầm, mắt dán chặt vào bảng giá xanh đỏ nhấp nháy dù phiên giao dịch đã kết thúc từ lâu. “Ngày mai, bố mày sẽ bắt đầu làm giàu”.
Đêm hôm đó tôi mất ngủ. Tôi nằm vắt tay lên trán, tưởng tượng về ngày mai – ngày 4 tháng 4 năm 2018 – ngày tôi sẽ đặt lệnh mua đầu tiên trong cuộc đời. Tôi lướt các diễn đàn chứng khoán, thấy người ta hô hào “Múc! Xúc! Húc!” những mã lạ hoắc: DXG, CEO, HBC….
“DXG… Đất Xanh à? Tên hay đấy, màu xanh là màu tăng giá, màu của tiền polyme”. “CEO… Nghe tên đã thấy làm sếp rồi. Mua con này chắc chắn làm sếp”.
Tư duy chọn cổ phiếu của tôi lúc đó đơn giản và “đỉnh cao” như vậy đấy. Tôi chìm vào giấc ngủ chập chờn với những giấc mơ màu tím – màu của sự tăng trần. Sáng hôm sau, Hà Nội vẫn tắc đường, nhưng tôi bước vào công ty với tâm thế của một tỷ phú đang ẩn mình.
Và hài kịch cuộc đời tôi chính thức bắt đầu từ đây.
Chương 2: Canh bạc đầu đời
Đã phát hành: 22/07/2026Người ta thường ví von rằng, trong cuộc đời mỗi thằng đàn ông, khoảnh khắc đáng nhớ nhất là lần đầu chạm vào đôi môi người mình yêu, hay lần đầu cầm trên tay tấm bằng đại học sau bốn năm ròng rã đèn sách. Nhưng đối với tôi, và có lẽ là với hàng triệu “chứng sĩ” từng bị thị trường này vắt kiệt cả tiền bạc lẫn nhân tính, cái cảm giác của ngày đầu tiên đặt lệnh mua cổ phiếu nó còn ám ảnh và mãnh liệt hơn gấp bội. Nó không lãng mạn như tình yêu, cũng chẳng thanh cao như tri thức. Nó là một thứ ma túy mang tên “hy vọng” được tiêm trực tiếp vào não bộ thông qua cáp quang Internet, khiến con người ta phát điên trong một cơn phê pha tập thể.
Ngày 4 tháng 4 năm 2018.
Tôi nhớ rõ cái ngày này hơn cả ngày cưới của chính mình. Hà Nội hôm đó trời âm u, cái kiểu thời tiết dở dở ương ương của những ngày giao mùa khiến không khí đặc quánh sự khó chịu. Nhưng với tôi, bầu trời hôm ấy lại mang một màu sắc khác hẳn: màu xanh lơ của bảng điện tử.
7 giờ 30 sáng. Quán cà phê cóc gần công ty.
Tôi ngồi ở cái bàn nhựa xanh quen thuộc dưới gốc cây xà cừ già nua, rít một hơi thuốc Thăng Long thật sâu rồi nhả khói vào màn sương mờ đục. Trước mặt tôi là ly nâu đá đã tan phân nửa, nhưng tôi chẳng mảy may để ý. Mọi ngày, giờ này tôi sẽ chúi mũi vào lướt Facebook xem tin tức giật gân hoặc xem mấy em gái xinh xắn nhảy nhót. Nhưng hôm nay, màn hình điện thoại của tôi chỉ hiện lên đúng một thứ: Diễn đàn “Chứng khoán lướt sóng thần”.
Hồi đó, đây là cái “chợ trời” thông tin lớn nhất, bát nháo nhất và cũng… quyền lực nhất của giới đầu tư nhỏ lẻ. Hãy tưởng tượng nó giống như một cái đấu trường La Mã, nơi hàng ngàn con người hò hét, chửi bới, tung hô và lừa lọc lẫn nhau chỉ để giành giật từng bước giá. Tôi, với cái nick name vừa lập đêm qua là “Nhadautu 1990”, đang “tàu ngầm” trong một chủ đề có tiêu đề viết hoa đỏ chót: “SÓNG THẦN BẤT ĐỘNG SẢN – KHÔNG MÚC BÂY GIỜ THÌ MÚC LÚC NÀO?”.
Chủ thớt có avatar hình con bò tót húc tung màn hình, viết những dòng chữ đầy kích động: “Thiên thời địa lợi nhân hòa! Tiền bơm ra ngập thị trường. Đất nền sốt xình xịch từ Bắc chí Nam. Anh em còn chần chừ gì nữa mà không full margin? DXG – Rồng xanh thức giấc! CEO – Vua của đảo ngọc! Mục tiêu X2, X3 trong tầm tay. Ai không lên tàu thì đứng dưới sân ga nhìn anh em giàu sang nhé!”.
Phía dưới là hàng trăm bình luận tung hô như lên đồng. Tôi đọc mà máu nóng dồn lên tận não. Hai cái tên DXG và CEO cứ nhảy múa trong đầu tôi như những vị thần cứu thế. Tại sao lại là DXG? Đơn giản vì nó là Đất Xanh. Tôi nghĩ một cách “thiểu năng” rằng: làm giàu thì phải buôn đất, mà thằng này tên là Đất Xanh, vừa có đất vừa có màu xanh tăng giá, chắc chắn là điềm lành. Còn CEO? Nghe tên thôi đã thấy oai như sếp, lại nghe đồn có dự án khủng ở Phú Quốc. Đất đảo thì chỉ có tăng chứ làm sao mà giảm được?.
– Anh Minh, nay đi làm sớm thế?
Tiếng thằng Tuấn “béo” làm tôi giật mình, suýt rơi điện thoại. Nó kéo ghế ngồi xuống, gọi cốc trà đá rồi liếc qua màn hình của tôi, cười khẩy:
– Kinh, nghiên cứu ác nhỉ. Định múc con nào?
Tôi hạ giọng, ra vẻ bí mật:
– Tao đang ngắm con DXG với con CEO. Mày thấy sao?
Tuấn béo rít một hơi thuốc lào, nhả khói mù mịt rồi phán như thánh sống:
– Ổn. Dòng tiền đang vào mạnh. Hôm qua tao thấy lệnh “cá mập” vào ăn hàng kinh lắm. Nhưng mày cẩn thận, thị trường lên 1.200 điểm rồi, cao đấy.
– Cao thì mới vượt đỉnh được chứ. Tao đọc trên mạng, người ta bảo sẽ lên 1.500, thậm chí 1.800 điểm cơ mà.
Sự hưng phấn của tôi đã che mờ mọi dấu hiệu rủi ro. Trong đầu tôi lúc đó chỉ có phép tính: 5 triệu thành 10 triệu, 10 triệu thành 20 triệu. Một vòng lặp của sự giàu sang.
8 giờ 30 sáng. Văn phòng công ty.
Tôi ngồi vào bàn làm việc, bật máy tính. File Excel báo cáo doanh thu vẫn nằm chình ình ở đó từ hôm qua với đống lỗi bị sếp Hùng mắng, nhưng tôi mặc kệ. Tôi mở trình duyệt, đăng nhập vào bảng giá trực tuyến của công ty chứng khoán. Một giao diện màu cam đen hiện ra với hàng nghìn con số nhảy nhót. Tim tôi bắt đầu đập nhanh. Tôi nhìn đồng hồ góc màn hình: 8 giờ 55 phút. Còn 5 phút nữa là mở cửa phiên giao dịch. Cái cảm giác chờ đợi này nó kinh khủng hơn cả chờ vợ sinh con. Tay tôi ướt đẫm mồ hôi.
9 giờ sáng. Giờ G đã điểm.
Bảng điện bắt đầu nhấp nháy điên cuồng. Phiên ATO bắt đầu. Tôi quyết định múc CEO trước vì nó thuộc sàn HNX, bước giá chạy có vẻ mượt. Tôi bấm vào nút “Đặt lệnh”.
Mã CK: CEO. Loại lệnh: LO. Khối lượng: 100. Giá: 14.4.
Tổng tiền dự tính: 1.440.000 đồng cộng phí giao dịch. Ngón tay trỏ của tôi run run đặt lên nút “Xác nhận”. Một bên là thằng Minh nhút nhát đang gào lên: “Mày điên à? Hơn một triệu bạc đấy, bằng tiền ăn cả tuần của hai vợ chồng đấy!”. Nhưng một bên là thằng Minh tham lam đang gầm nhừ: “Ấn đi thằng hèn! Mày muốn cả đời đi lạy lục lão Hùng hói à?”.
Click.
“Lệnh đã được gửi vào hệ thống”. Một giây sau: “ĐÃ KHỚP”. Bụp. Tin nhắn điện thoại rung lên trong túi quần báo xác nhận. Tôi thở hắt ra, cảm giác như vừa trút được gánh nặng nhưng ngay lập tức một sự trống rỗng khác lại đè lên ngực. Tôi đã mất đi quyền kiểm soát số tiền đó. Giờ nó là những tờ giấy lộn trên màn hình, số phận của nó phụ thuộc vào một thế lực vô hình mang tên “Thị trường”.
Nhưng không dừng lại ở đó. Tôi quay sang DXG. Mã này ở sàn HOSE đang nhảy lên xanh mạnh. Tôi sợ “lỡ tàu” (FOMO), sợ nếu chần chừ nó sẽ tăng trần mất. Tôi gõ luôn giá 29.0 cho chắc ăn.
“ĐÃ KHỚP”.
Tổng thiệt hại khoảng 4,3 triệu đồng. Tài khoản còn dư vài trăm nghìn tiền mặt. Tôi đã tiêu gần hết gia sản của mình trong vòng chưa đầy 3 phút.
10 giờ 30 sáng.
Tôi không thể tập trung làm việc được nữa. Cái file Excel báo cáo doanh thu giờ đây trông như một mớ rác rưởi vô nghĩa. Cứ 5 phút tôi lại Alt+Tab sang xem bảng điện một lần.
CEO: 14.5. Lãi 10 nghìn đồng! DXG: 29.2. Lãi 20 nghìn đồng!
Tổng cộng tôi đang lãi 30 nghìn đồng. Các bạn đừng cười. Với một thằng nhân viên văn phòng lương 8 triệu, 30 nghìn đồng kiếm được chỉ bằng vài cái click chuột là một cuộc cách mạng về tư duy. Nó chứng minh là tôi ĐÚNG. Tôi thông minh hơn những người đang cặm cụi gõ phím xung quanh mình.
– Minh, xong báo cáo chưa em? – Tiếng chị Hoa kế toán trưởng vang lên.
Tôi giật mình tắt vội tab chứng khoán:
– Dạ… dạ sắp xong rồi chị ơi. Mạng hôm nay hơi lag ạ.
Trong bụng tôi cười khẩy: “Làm làm cái đếch gì. 3 phút tao kiếm được 30 nghìn. Một ngày tao ngồi canh bảng 4 tiếng thì lương chúng mày chỉ là muỗi”. Sự ngạo mạn bắt đầu nhen nhóm, được nuôi dưỡng bởi những con số xanh lét.
11 giờ 30 trưa. Giờ nghỉ.
Tôi rủ thằng Tuấn béo ra quán cafe sang chảnh hơn thường lệ.
– Nay tao mời. – Tôi dõng dạc tuyên bố.
Tuấn nhìn tôi nghi ngờ:
– Trúng Vietlott à?
– Không, tao mới khớp lệnh sáng nay. Đang lãi rồi.
Tuấn cười hô hố:
– Vãi cả lãi. Đủ mua bao thuốc chưa?
– Vấn đề không phải là bao nhiêu tiền, mà là phần trăm! – Tôi bắt đầu dùng giọng điệu của mấy “thánh” trên diễn đàn để lòe nó. – Tao tính rồi, mới một buổi sáng mà lãi gần 1%. Một tháng 20 phiên là 20%. Một năm là 240%. Mày gửi ngân hàng cả năm được có 6%. Mày thấy tao tính chuẩn không?.
Tuấn lắc đầu nhìn tôi như nhìn thằng tâm thần:
– Mày tính cua trong lỗ vừa thôi con ạ. Nó có tăng mãi đâu. Chiều nay hàng T+3 về, bọn nó chốt lời thì có mà sàn cả lũ.
Nhưng tôi không nghe. Trong mắt tôi lúc đó, biểu đồ của DXG và CEO là con đường dẫn thẳng đến biệt thự, xe hơi. Tôi rút điện thoại cho nó xem con số 5.035.000 VNĐ. 35 nghìn đồng lãi kia với tôi đẹp hơn bất kỳ bức tranh nào. Nó là minh chứng cho thiên tài đầu tư vừa thức tỉnh.
14 giờ 45 phút. Kết phiên (ATC).
Buổi chiều hôm đó là một cuộc tra tấn tâm lý thực sự. Thị trường rung lắc dữ dội. Có lúc DXG đỏ lòm, giảm về 28.2. Tim tôi thót lại, cảm giác như có ai đó thò tay vào túi quần móc mất tiền của mình. Mặt tôi tái mét. Tôi nhìn tài khoản từ lãi 30 nghìn chuyển sang lỗ 50 nghìn.
Tôi muốn bán quách đi cho xong, nhưng cái quy định T+3 chết tiệt đã trói tay tôi lại. Tôi chỉ biết ngồi cầu nguyện: “Lên đi em ơi, lên đi mà…”. Và rồi phép màu xảy ra vào 15 phút cuối phiên. Lệnh mua ồ ạt đổ vào nuốt chửng cục dư bán. DXG giật ngược lên xanh mạnh, đóng cửa ở 29.5. CEO cũng chốt giá 14.8.
Tôi run rẩy mở danh mục: DXG: Lãi 50,000 đồng. CEO: Lãi 40,000 đồng.
Tổng lãi: 90,000 đồng. Chín mươi nghìn! Bằng gần một ngày lương cày bục mặt ở cái văn phòng này. Và tôi kiếm được nó khi đang ngồi chơi. Tôi suýt nữa thì hét lên “Yes!” giữa văn phòng yên tĩnh.
19 giờ tối. Tại phòng trọ.
Căn phòng 15 mét vuông ẩm thấp, tường bong tróc bỗng trở nên chật chội lạ thường so với tâm hồn đang bay bổng của tôi. Lan – vợ tôi – đang lúi húi nấu cơm dưới bếp. Mùi cá kho mặn xộc lên, thứ mùi vị của sự nghèo túng mà tôi đã chịu đựng bấy lâu nay.
Tôi nằm trên cái đệm cũ, tay lướt Diễn đàn “Chứng khoán lướt sóng thần”. Khắp nơi là sắc tím và xanh. Tôi đăng một trạng thái lên Facebook, để chế độ bạn bè thân thiết: “Khởi đầu thuận lợi. Đầu tư không khó, quan trọng là tầm nhìn.” Kèm theo ảnh chụp màn hình lãi 90k đã được cắt cúp khéo léo để che đi số vốn nhỏ nhoi.
Mẹ tôi ở quê gọi lên hỏi thăm. Tôi nổ như pháo:
– Mẹ yên tâm, con mới tìm được kênh đầu tư hay lắm. Con tính rồi, cứ đà này cuối năm con mua được ô tô biếu bố mẹ.
Tôi nói phét mà không thấy ngượng mồm. Sự hưng phấn đã làm mờ mắt tôi. Tôi đang say “bạc”. Đêm đó tôi mất ngủ vì tính toán: “Vốn 5 triệu lãi 90 nghìn một ngày. Nếu mình có 50 triệu, lãi sẽ là 900 nghìn. Nếu mình cắm sổ đỏ ở quê lấy 500 triệu… lãi sẽ là 9 triệu một ngày!”.
Con số 270 triệu một tháng làm tôi choáng váng. Làm gì có nghề nào kiếm tiền dễ thế này? Tôi quyết định ngày mai sẽ làm một việc liều lĩnh hơn.
Tôi nhìn sang Lan đang ngủ say, gương mặt cô ấy hằn lên sự mệt mỏi của một nhân viên kế toán tận tụy. Tôi thầm hứa: “Chờ đấy Lan, anh sắp mang về cho em cả một gia tài”.
Nhưng tôi đâu biết rằng, ngày 4 tháng 4 ấy không chỉ là ngày tôi bắt đầu. Đó là những ngày cuối cùng của một cơn sóng thần vĩ đại trước khi nó ập xuống và nghiền nát tất cả. Đỉnh núi Everest đang ở ngay trước mặt, chỉ cách vài bước chân, và ngay sau đó là đại dương sâu thẳm.
Để gỡ gạc và tiến xa hơn, tôi cần “đạn”. Tôi lén mở ví của Lan, nhìn vào chiếc thẻ tín dụng cô ấy mới làm. Hạn mức 25 triệu.
“Mượn tạm một tháng thôi. Thắng rồi trả lại ngay, cô ấy sẽ không biết đâu.”
Bản năng của một con bạc khát nước đã chính thức lấn át lý trí của một người chồng. Tôi ghi lại số thẻ, ngày hết hạn và mã CVV vào lòng bàn tay. Sáng mai, tôi sẽ nâng số vốn của mình lên 30 triệu. Trận đánh lớn thực sự giờ mới bắt đầu.
Chương 3: Gió ở trên cao
Đã phát hành: 22/07/2026Có một câu nói của dân leo núi chuyên nghiệp mà mãi sau này, khi đã thân bại danh liệt rồi mới gượng dậy được, tôi mới thấm thía đến từng chân tơ kẽ tóc: “Người ta thường chết khi đi xuống, chứ ít ai chết khi đang leo lên”. Tại sao ư? Vì khi bạn đang hì hục leo lên đỉnh, adrenaline – cái thứ hoóc-môn hưng phấn chết tiệt ấy – nó bơm đầy trong huyết quản, nó khiến bạn quên đi mọi mệt mỏi, gạt phăng mọi nỗi sợ và quan trọng nhất, nó tạo ra một ảo tưởng vĩ cuồng về sức mạnh của bản thân. Bạn cứ ngỡ mình là kẻ chinh phục, là đứa con cưng của thần may mắn, là thiên tài lỗi lạc vừa khai phá ra một lục địa mới đầy ắp vàng bạc. Nhưng bạn đâu biết rằng, chính cái lúc bạn đứng ở điểm cao nhất, không khí loãng nhất và niềm tin mãnh liệt nhất, lại chính là lúc tử thần đang mỉm cười chờ đợi để thực hiện một cú đẩy nhẹ nhàng vào lưng bạn.
Chứng khoán năm 2018 đối với tôi cũng y hệt như vậy.
Nếu ngày 4 tháng 4 là ngày tôi nếm thử viên kẹo ngọt đầu tiên, thì cái tuần lễ kéo dài đến ngày 10 tháng 4 năm 2018 chính là lúc tôi phê thuốc. Đó là một cơn phê tập thể, một sự hưng phấn điên cuồng và mù quáng nhất trong lịch sử thị trường chứng khoán Việt Nam tính đến thời điểm đó. VN-Index đạt 1.200 điểm – con số thần thánh mà bao nhiêu thế hệ “chứng sĩ” trước đó hằng mơ ước. Và tôi – Lê Công Minh, một thằng nhãi ranh với thâm niên vỏn vẹn… 6 ngày trong nghề, đang đứng chễm chệ trên đỉnh Everest của tài chính, dang tay ra mà hét thầm trong bụng: “Tao là vua của thế giới!”.
Sáng ngày 10 tháng 4 năm 2018.
Hà Nội hôm đó nắng đẹp đến nao lòng. Nắng vàng như rót mật xuống những tán cây xà cừ cổ thụ trên phố Phan Đình Phùng, xuyên qua màn sương sớm tạo nên những luồng sáng lung linh. Nhưng trong mắt tôi, cái nắng ấy không mang màu vàng. Nó mang một màu sắc rực rỡ và quyền năng hơn nhiều: màu tím – màu của sự tăng trần.
Tôi thức dậy lúc 6 giờ sáng mà không cần đến tiếng chuông báo thức gào thét của điện thoại. Cơ thể tôi dường như đã được tái lập trình hoàn toàn. Không còn là thằng Minh uể oải, vật vờ như xác sống mỗi sáng thứ Hai nữa. Tôi bật dậy như một chiếc lò xo, việc đầu tiên là vồ lấy chiếc điện thoại ở đầu giường.
Tôi bắt đầu thực hiện cái quy trình mà tôi cho là “chuyên nghiệp”: Check bảng điện thế giới. Dow Jones đêm qua tăng 200 điểm. Nikkei của Nhật mở bát xanh lét. Giá dầu Brent leo thang. Tôi mỉm cười đắc thắng. Cả thế giới đang ủng hộ tôi. Cả vũ trụ đang hợp sức để làm giàu cho tôi.
Tôi huýt sáo vang cả căn phòng trọ nhỏ hẹp, bước vào nhà tắm với một tinh thần phấn chấn lạ kỳ. Nhìn vào gương, tôi thấy một thằng Minh hoàn toàn khác. Mắt sáng rực, da dẻ hồng hào, thần thái tự tin đến mức ngạo mạn. Cái áo sơ mi cũ mèm thường ngày mọi khi mặc vào thấy khắc khổ, hôm nay diện lên lại thấy nó sang trọng như đồ hiệu. Đúng là tiền – hay ít nhất là cái lãi ảo trên màn hình – là cái bàn ủi vĩ đại nhất, nó ủi phẳng mọi nếp nhăn của sự lo toan trên khuôn mặt người đàn ông.
Nói về tiền, đây là lúc tôi thực hiện một cú “tất tay” ngầm.
Đêm hôm trước, tôi đã làm một việc mà nếu là tôi của một tháng trước, chắc chắn sẽ tự tát vào mặt mình vì thấy quá liều lĩnh. Tôi lấy chiếc thẻ tín dụng của Lan – vợ tôi – mà cô ấy vừa mới được ngân hàng cấp cho để dự phòng lúc ốm đau hay sắm sửa đồ gia dụng lớn. Hạn mức 25 triệu đồng. Tôi đã rút sạch số tiền đó qua một dịch vụ “đáo hạn” với phí cắt cổ, rồi nộp thẳng vào tài khoản chứng khoán.
Tổng vốn của tôi lúc này là 30 triệu đồng (5 triệu vốn gốc của mình và 25 triệu “vay” của vợ). Tôi tự nhủ: “Mượn tạm thôi, lãi thế này thì chỉ cần 1 tuần là trả lại cho Lan, cô ấy còn chẳng kịp biết là tiền đã từng biến mất khỏi thẻ”.
Danh mục của tôi sau một tuần “lên đồng” như sau:
DXG (Đất Xanh): Mua giá 29.0. Hiện tại giá đã vọt lên 34.5. Lãi gần 20%.
CEO: Mua giá 14.4. Hiện tại giá là 16.8. Lãi hơn 15%.
VCI (Chứng khoán Bản Việt): Tôi vừa múc thêm 200 cổ theo lời hô hào của các “thánh” trên mạng, giờ cũng đã xanh nhẹ.
Tổng tài sản ròng của tôi từ 30 triệu ban đầu giờ đã nở ra thành hơn 35 triệu. Tôi đang lãi đâu đó khoảng 5 triệu đồng chỉ trong vòng chưa đầy một tuần. Một con số bằng nửa tháng lương cày bục mặt, chịu đựng mọi sự sỉ nhục của lão Hùng hói.
Tôi tự hỏi mình trong khi đang dắt xe ra khỏi nhà: “Minh ơi, mày là thiên tài à? Tại sao suốt 28 năm qua mày lại lãng phí thanh xuân để làm mấy cái hàm Excel ngu xuẩn kia nhỉ? Tại sao mày không biết đến cái mỏ vàng lộ thiên này sớm hơn?”.
Tôi phi xe đến công ty. Con Wave ghẻ hôm nay chạy bốc lạ thường, hay là do tâm trạng tôi đang bay bổng trên mây xanh? Gặp đèn đỏ ở ngã tư, tôi dừng lại, nhìn sang thằng cha đi SH bên cạnh đang bực bội bấm còi. Bình thường, tôi sẽ thấy tự ti hoặc ghen tị với con xe bóng lộn của gã. Nhưng hôm nay, tôi nhìn gã bằng ánh mắt thương hại sâu sắc. “Mày đi SH nhưng chắc gì mày đã biết đầu tư? Tao đi Wave nhưng tài khoản tao đang X2, X3. Vài tháng nữa tao mua ô tô, tao sẽ cho mày hít khói”. Cái tư duy trịch thượng, bố đời ấy nó len lỏi vào đầu tôi nhanh kinh khủng. Tiền bạc kiếm được quá dễ dàng, không qua lao động chân tay hay trí óc thực sự, nó hủy hoại nhân cách con người ta nhanh hơn cả bất kỳ loại độc dược nào.
8 giờ 30 phút sáng. Văn phòng công ty.
Vừa bước vào cửa, tôi đã cảm nhận được một bầu không khí hoàn toàn khác lạ. Không còn cái vẻ u ám, im lìm thường ngày. Ở góc pantry, mấy bà chị kế toán, hành chính vốn thường ngày chỉ bàn chuyện bỉm sữa, trà sữa, nay đang túm tụm lại. Và chủ đề của họ không gì khác ngoài: Cổ phiếu.
– Chị ơi, con BID (Ngân hàng BIDV) hôm nay trần tiếp đấy! Em tiếc quá hôm qua bán non mất rồi! – Cái giọng lanh lảnh của con bé lễ tân vang lên. – Ối dào, tiếc gì em. Chị đang ôm con VIC (Vingroup) đây này. Bác Vượng kéo thì chỉ có lên cung trăng. Chị lãi 30% rồi mà còn chưa thèm chốt nhé! – Bà trưởng phòng Hành chính, người mà ngày thường ki bo đến mức đi vệ sinh cũng tiết kiệm giấy, nay tuyên bố dõng dạc như một con “cá mập” phố Wall thực thụ.
Tôi bước vào, mặt vênh lên một góc 45 độ, phong thái ung dung như một vị quân vương ẩn mình. – Chào cả nhà! – Tôi hô to.
Mọi người quay lại nhìn tôi. Thằng Tuấn béo đang gặm bánh mì, vẫy tay gọi: – Đại gia Minh đến rồi. Thế nào, danh mục hôm nay vẫn rực rỡ chứ?
Tôi cười nhếch mép, đi đến rót cốc nước, đủng đỉnh nói: – Cũng tàm tạm. Con Đất Xanh trần cứng từ sáng, chán chả buồn xem. Tiền nó cứ tự đẻ ra trong túi, chả phải làm gì, nhàn quá cũng thấy hơi chán mày ạ.
Cả phòng ồ lên một tiếng kinh ngạc. Mấy bà chị mắt sáng rực như đèn pha: – Ơ thằng Minh cũng chơi chứng khoán à? Mày mua con gì đấy? Phím cho chị một con với! – Minh ơi, chị có 50 triệu tiền tiết kiệm, giờ mua con gì ngon hả em? – Anh Minh ơi, dạy em chơi với!
Lần đầu tiên sau 4 năm làm việc tại cái văn phòng này, tôi trở thành tâm điểm của mọi sự chú ý. Không phải vì tôi làm việc giỏi, không phải vì tôi đẹp trai, mà vì tôi đang “nắm giữ bí mật của sự giàu sang”. Tôi ngồi xuống ghế, xoay một vòng tròn đầy kiêu hãnh. Cảm giác lúc đó thật đê mê, tôi thấy mình như đang ban phát ân huệ cho những kẻ tầm thường xung quanh.
– Mọi người bình tĩnh. – Tôi giơ tay ra hiệu im lặng, giọng nói trầm xuống đầy vẻ chuyên gia – Thị trường giai đoạn này là “Siêu sóng thần”. Mười năm mới có một lần. Ai không vào bây giờ là có lỗi với vợ con, có lỗi với chính bản thân mình.
– Thế giờ mua con gì hả em? – Bà Hạnh kế toán trưởng, người bình thường vẫn hay soi mói tôi từng cái hóa đơn taxi 20 nghìn đồng, giờ nhìn tôi với ánh mắt khẩn khoản, đầy hy vọng.
Tôi nheo mắt, nhớ lại mấy bài phân tích vừa đọc lướt trên diễn đàn sáng nay, rồi bắt đầu chém gió phần phật: – Chị cứ dòng Bank (Ngân hàng) với Chứng khoán mà múc cho em. Thiên thời đang ở đó. Tiền rẻ bơm ra ồ ạt, ngân hàng là thằng hưởng lợi đầu tiên. Còn công ty chứng khoán thì thu phí giao dịch mỏi tay. Chị múc ngay con SSI hoặc HCM cho em. Đảm bảo T+3 về có tiền đi du lịch Thái Lan ngay.
– Thật hả em? Chắc không? – Chị không tin thì cứ đứng ngoài mà nhìn bọn em giàu. – Tôi buông một câu xanh rờn, đầy vẻ thách thức.
Bà Hạnh cắn môi, rồi quay phắt đi, rút điện thoại gọi cho chồng: “Alo anh à, rút ngay cái sổ tiết kiệm bên Vietcombank về cho em. Ừ, rút hết! Nhanh lên không lỡ sóng thần!”.
Tôi nhìn cảnh đó, trong lòng trào lên một sự khoái trá bệnh hoạn. Tôi thấy mình quyền lực vãi chưởng. Một câu nói vu vơ của tôi làm dịch chuyển cả trăm triệu đồng của gia đình người khác. Tôi đâu biết rằng, chính cái lời khuyên ngu dốt và vô trách nhiệm ấy sau này sẽ khiến bà Hạnh mất trắng tiền lương cả năm, và tôi sẽ phải cúi gằm mặt mỗi khi gặp bà ấy trong thang máy.
Nhưng lúc đó là tháng 4 năm 2018. Lúc đó, trong mắt tôi, ai cũng là thiên tài, và thị trường chứng khoán là một cây ATM không bao giờ hết tiền.
Lão Hùng hói đi ngang qua, thấy ồn ào thì cau mày: – Cái gì mà ầm ĩ thế? Đang trong giờ làm việc hay là cái chợ vỡ hả?
Mọi người tản ra. Tôi ung dung quay về chỗ ngồi, thậm chí chẳng buồn chào lão. Lão Hùng lườm tôi một cái cháy mặt: – Minh! Cái báo cáo doanh thu xong chưa? – Chiều em gửi. – Tôi đáp gọn lỏn, không thèm thêm chữ “dạ” hay “sếp”.
Lão Hùng sững người. Có lẽ lão sốc vì thái độ của tôi. Nhưng tôi sợ gì lão nữa? Tôi đang kiếm tiền giỏi hơn lão cơ mà. Lương lão 30 củ, tôi nhoáng cái kiếm 5 củ bằng vài cái click chuột. Chẳng mấy chốc tôi mua lại cả cái công ty này rồi đuổi lão đi chứ chẳng chơi.
10 giờ sáng.
Tôi tuyệt nhiên không làm việc. Tôi cắm mặt vào diễn đàn “Chứng khoán lướt sóng thần” và các hội nhóm Facebook. Không khí trên mạng còn nóng hơn cả lò bát quái. Các chủ đề mọc lên như nấm sau mưa, tiêu đề nào cũng giật gân, toàn viết hoa kèm cả chục cái dấu chấm than: “CHÚC MỪNG CÁC CHỨNG SĨ TRÊN TÀU VNI 1200 – HÀNH TRÌNH VỀ 1500 BẮT ĐẦU!” hay “AI BÁN HÔM NAY LÀ MẤT HÀNG! CHỈNH LÀ MÚC! MÚC MẠNH!”.
Tôi lướt qua hàng ngàn bình luận. Tuyệt nhiên không thấy một lời cảnh báo rủi ro nào. Hoặc nếu có, nó lập tức bị đám đông hung hãn vùi dập không thương tiếc. Có một nick tên “Người Đi Ngược Gió” comment: “Thị trường tăng nóng quá rồi, P/E lên 22 lần, cẩn thận mô hình 2 đỉnh. Tin chiến tranh thương mại Mỹ – Trung đang căng thẳng…”.
Ngay lập tức, hàng chục comment nhảy vào chửi bới: – “Thằng chim lợn này im đi! Mất hàng rồi nên cay cú à?” – “Mỹ Trung đánh nhau kệ mẹ nó chứ liên quan gì đến Việt Nam? Việt Nam hưởng lợi nhé con gà!” – “Mod ơi khóa nick thằng này lại, phá hoại không khí anh em“.
Tôi cũng ngứa tay, gõ luôn một dòng hùa theo: “Biết thì thưa thốt, không biết thì dựa cột mà nghe. Thị trường tiền vào như nước, sập thế đếch nào được. Chim lợn chúa!”. Gõ xong, tôi thấy sướng tê người. Tôi thấy mình thuộc về đám đông chiến thắng, chúng tôi là một binh đoàn bất khả chiến bại đang hành quân về phía sự giàu sang.
Tôi quay sang chat với Tuấn béo qua Skype: Minh: Ê mày, tao định vay thêm tiền nộp vào. Tuấn: Vay ở đâu? Minh: Tao định bảo ông bà già cắm cái sổ đỏ ở quê. Vay tầm 200 củ thôi. Đánh nốt con sóng này rồi nghỉ, rút ra mua nhà Hà Nội luôn. Tuấn: Mày máu thế? Nhưng mà… tao thấy cũng hợp lý. Cơ hội ngàn năm có một. Tao cũng vừa mượn tiền vợ nộp thêm 50 củ sáng nay rồi.
Tôi gật gù. Chuẩn. Gan nhỏ thì làm sao làm việc lớn được? Tôi mở bảng giá, ngắm nghía con PVD. Giá đang 19.x. Biểu đồ đi lên dựng đứng như cột cờ. “Đẹp như tranh vẽ,” tôi thầm khen. “Đợi tiền về là bố múc ngay.”
Buổi trưa, tôi đi ăn cơm văn phòng cùng đám đồng nghiệp. Bữa cơm hôm nay rôm rả lạ thường. Bình thường, mọi người hay than vãn chuyện sếp khó tính, chuyện xăng tăng điện tăng. Nhưng hôm nay, chủ đề duy nhất là: LÃI.
– Con HPG của tao nay lại xanh, Hòa Phát đúng là không bao giờ hòa, chỉ có phát! – Thằng Bình IT cười hô hố. – Tao vừa chốt lời con VPB, lãi 15% trong 3 ngày. Sướng quá chúng mày ạ. Chiều nay tao khao cả phòng trà sữa nhé! – Con Lan Anh nhân sự ré lên sung sướng.
Giữa cái không khí hân hoan ấy, điện thoại tôi báo tin nhắn từ một app báo chí: “Tổng thống Donald Trump đe dọa áp thuế bổ sung lên 100 tỷ USD hàng hóa Trung Quốc. Căng thẳng thương mại leo thang tột độ. Chứng khoán Châu Á bắt đầu rung lắc”.
Tôi đọc lướt qua. Một thoáng gợn nhẹ trong lòng. “Chiến tranh thương mại? Nghe cũng ghê đấy.” Nhưng ngay lập tức, tôi nhìn sang thằng Bình đang cười nói, nhìn con Lan Anh đang order trà sữa, và nhìn vào cái bảng điện xanh lét trên màn hình TV treo tường của quán cơm. VN-Index vẫn tăng 12 điểm. Xanh bát ngát.
“Chắc chả sao đâu,” tôi tự trấn an. “Báo chí toàn giật tít câu view ấy mà. Với lại Việt Nam mình đang ngon, kinh tế tăng trưởng mạnh, mấy cái thuế má bên Mỹ ảnh hưởng gì tới nồi cơm nhà mình.” Đó là cái bẫy chết người mang tên “Thiên kiến xác nhận”. Khi bạn đang muốn tin vào điều gì, não bộ sẽ tự động lọc bỏ mọi thông tin trái chiều và chỉ tiếp nhận những gì ủng hộ niềm tin đó.
Tôi gạt cái thông báo đó đi như gạt một con ruồi phiền phức. Tôi tiếp tục chém gió với mọi người về việc nên mua nhà ở khu nào sau khi chốt lãi cuối năm nay. – Tao tính rồi, – tôi vừa xỉa răng vừa nói, giọng điệu của một chuyên gia bất động sản lão luyện – mua chung cư thì phải mua Time City hoặc Royal City cho nó đẳng cấp. Chứ mấy cái chung cư tầm trung ở nhanh xuống cấp lắm. – Nhưng mà đắt lắm đấy Minh ạ, 3-4 tỷ một căn cơ. – Thằng Tuấn e dè. – 3-4 tỷ là cái đinh gì! – Tôi xua tay – Mày tính xem, tao vốn 200 triệu, lãi kép mỗi tháng 20%. Sau 1 năm là tao có hơn 1 tỷ rồi. Dùng đòn bẩy margin 1:1 nữa thì chả mấy mà có 3-4 tỷ.
Cả đám đồng nghiệp nhìn tôi với ánh mắt ngưỡng mộ. Họ không biết tôi đang “đếm cua trong lỗ”, họ chỉ thấy sự tự tin ngùn ngụt tỏa ra từ tôi. Và trong cái thế giới đầy bất an này, kẻ nào to mồm nhất, tự tin nhất, kẻ đó thường được coi là người dẫn đường. Dù kẻ đó có đang dẫn cả lũ xuống vực thẳm.
Chiều hôm đó, thị trường đóng cửa ở mức cao nhất trong lịch sử: VN-Index 1.204 điểm.
Một cột mốc lịch sử. Báo đài tối hôm đó đồng loạt đưa tin: “Chứng khoán Việt Nam thăng hoa”, “Vận hội mới cho nền kinh tế”, “Kênh đầu tư hấp dẫn nhất 2018”. Tôi ngồi ở nhà, xem bản tin tài chính trên VTV, lòng rạo rực không yên. Tôi đã nhấc máy gọi điện về cho bố mẹ ở quê. Cuộc gọi này chính là bước ngoặt đẩy tôi xuống địa ngục, nhưng lúc đó tôi lại nghĩ nó là chìa khóa mở cánh cổng thiên đường.
– Alo, mẹ à? – Ừ Minh đấy à, sao gọi muộn thế con? – Mẹ, chuyện hôm qua con nói ấy. Chuyện cái sổ đỏ… – Bố mày không đồng ý đâu con ạ. Ổng bảo làm ăn gì mà cần nhiều vốn thế, sợ mày bị lừa. – Mẹ! – Tôi gắt lên, giọng đầy nôn nóng – Con đã bảo rồi, đây là cơ hội ngàn năm có một. Con không chơi cờ bạc, con đầu tư vào những doanh nghiệp hàng đầu đất nước. Bố mẹ không tin con trai mình à? Bố mẹ muốn con cả đời đi làm thuê, ở nhà thuê mãi sao? Con chỉ mượn tạm sổ đỏ cắm ngân hàng một năm thôi. Con cam kết trả cả gốc lẫn lãi cho bố mẹ.
Đầu dây bên kia im lặng một lúc. Tiếng thở dài của mẹ tôi nghe rõ mồn một qua loa thoại. – Để mẹ nói lại với bố. Nhưng mà… con phải chắc chắn đấy nhé. Cả đời bố mẹ chỉ có mảnh đất hương hỏa này thôi. – Con chắc chắn 100%. Mẹ cứ tin ở con. Con trai mẹ có ăn học đàng hoàng, con tính toán kỹ lắm rồi.
Tôi cúp máy, tim đập thình thịch. Tôi biết mình vừa đánh cược cả gia sản của bố mẹ. Một chút cảm giác tội lỗi len lỏi qua tâm trí, nhưng nó nhanh chóng bị lấp đầy bởi viễn cảnh giàu sang. “Mình sẽ thắng. Chắc chắn thắng. Lúc đó mang tiền về vứt lên bàn, bố mẹ sẽ tự hào về mình”.
Tôi mở laptop, đăng nhập vào tài khoản chứng khoán. Tôi ngồi ngắm nghía cái danh mục xanh mướt của mình như ngắm người yêu. DXG, CEO, VCI… Những chữ cái đáng yêu làm sao.
Tôi lại vào diễn đàn. Đêm nay, diễn đàn không ngủ. Mọi người đang bàn tán xôn xao về ngày mai. “Mai VNI sẽ phá 1210”. “Mai dòng tiền sẽ vào Penny”. Ai cũng hừng hực khí thế. Có một bài viết trôi tuột xuống tận dưới đáy, ít người quan tâm: “Thanh khoản hôm nay cao đột biến nhưng giá không tăng mạnh, coi chừng phân phối đỉnh”.
Tôi cười khẩy. “Phân phối cái đầu mày. Tiền vào nhiều thì thanh khoản cao chứ sao. Bọn nhát gan thì muôn đời nghèo thôi con ạ”.
Tôi đi ngủ với giấc mơ về những con số. Trong mơ, tôi thấy mình đứng trên đỉnh núi cao chót vót, gió lộng mát rượi. Nhưng tôi không biết rằng, ngay dưới chân tôi, đất đá đang bắt đầu nứt ra.
Ngày 10 tháng 4 năm 2018 kết thúc như vậy. Một ngày hoàn hảo. Một ngày mà sự hưng phấn của đám đông đạt đến cực điểm. Người ta hay nói: “Khi bà bán trà đá cũng hỏi mua chứng khoán, đó là lúc nên rời bỏ thị trường”. Hôm đó, không chỉ bà bán trà đá, mà cả bà tạp vụ công ty tôi, thằng bảo vệ tòa nhà, mẹ tôi ở quê… ai ai cũng nói về chứng khoán.
Chỉ tiếc là, tôi – một thằng tự xưng là “nhà đầu tư tài chính” – lại không nhận ra cái chỉ báo kinh điển ấy. Tôi đang bận say mồi. Và con thú dữ mang tên “Thị Trường Gấu” (Bear Market) đang nấp trong bụi rậm, nhe nanh mỉm cười chờ đợi. Nó chờ cho con mồi béo tốt nhất, tự tin nhất, và mang theo nhiều hành lý nhất – bao gồm cả tiền vay mượn từ thẻ tín dụng của vợ và sổ đỏ của bố mẹ.
Ngày mai thôi. Chỉ ngày mai thôi. Màu xanh hy vọng sẽ bắt đầu biến thành màu đỏ của máu, và màu xanh lơ của sự tuyệt vọng.
Khách
"Truyện hay, nhưng lâu hóng chap mới quá :)"