Cà phê ấm ở vạch 0.5 độ
Có những người gặp lại không phải để viết tiếp quá khứ, mà để bình thản bước qua tổn thương.
Khi bước qua ngưỡng cửa tuổi 30, người ta không còn tìm kiếm những tình yêu cuồng nhiệt như pháo hoa – chóng đến, rực rỡ, rồi lụi tàn trong im lặng. Ở độ tuổi này, khi ai cũng mang trên mình vài vết sẹo của sự đổ vỡ, một mối tình tan vỡ trước ngày cưới hay một cuộc hôn nhân lặng lẽ bước qua vạch đích ly hôn, điều người ta cần đôi khi chỉ là một sự thấu hiểu bình thản.
Cà Phê Ấm Ở Vạch 0.5 Độ là câu chuyện về Minh và An – hai con người trưởng thành gặp lại nhau giữa một đêm mưa Sài Gòn sau mười năm mất liên lạc. Anh – một kiến trúc sư 38 tuổi từng thất bại trong hôn nhân, nuôi con một mình và luôn tự dựng lên tấm lá chắn né tránh tình cảm. Cô – một người phụ nữ 35 tuổi độc lập, kiêu hãnh, từng bị bỏ rơi ngay trước lễ cưới và chuẩn bị thu dọn cuộc sống để bắt đầu lại tại một thành phố mới.
Không có những hiểu lầm kịch tính, không có những câu thoại “sến sẩm” hay hoàng tử cứu vớt công chúa. Bộ truyện mang đến cho người nghe một nhịp điệu rất đời: có tiếng mưa rỉ rả bên hiên cửa sổ, có mùi cà phê đắng ngắt lúc 7 giờ sáng, có những khoảng im lặng dài hơn lời nói và những nỗi sợ rất thật của những người đã qua thời nông nổi.
Liệu hai trái tim đầy tì vết có đủ dũng cảm để mở lòng thêm một lần nữa? Hay họ chọn dừng lại như hai đường thẳng cắt nhau qua một điểm rồi thôi?
THÔNG TIN TRUYỆN AUDIO
Thể loại: Tình cảm Trưởng thành, Tâm lý, Life
Thời lượng: 19 phút
Giọng đọc: Trầm ấm, truyền cảm, sâu lắng
Phù hợp cho: Những đêm mưa một mình, những chuyến xe muộn sau giờ làm, hoặc những ai đang tự hỏi: “Liệu mình còn có thể yêu một người khác hay không?”
Danh sách chương (1)
Truyện ngắn Cà phê ấm ở vạch 0.5 độ
Đã phát hành: 01/09/2026CHƯƠNG 1: CHIẾC Ô TRONG MƯA ĐÊM
Tối thứ Sáu, 9 giờ đêm.
Cơn mưa rào bất chợt trút xuống khiến con phố nhỏ tắc nghẽn. Minh bật đèn hazard, tắp xe vào sát vỉa hè trước cửa một cửa hàng tiện lợi. Anh bước xuống, tay cầm chiếc ô đen đã sờn mép.
Trước hiên nhà bạt che, một người phụ nữ đang đứng co mình trong chiếc áo khoác cardigan màu xám. Mưa hắt làm ướt một bên vai áo cô. Trên tay cô là hai túi tài liệu dày cộp và một chiếc điện thoại đã sập nguồn.
Minh dừng lại vài giây. Anh nhận ra cô. An.
Mười năm trước, họ từng ngồi chung một bàn học ở lớp cao học. Mười năm trước, anh từng thích cô, nhưng khi đó cô đã có người yêu, còn anh thì chuẩn bị bước vào cuộc hôn nhân mà anh tưởng là vĩnh cửu.
Minh bước lại gần, nghiêng chiếc ô về phía cô.
— Tránh mưa à?
An ngước lên. Chiếc kính cận của cô bị hấp hơi sương. Cô mất vài giây để nhận ra gương mặt người đàn ông trước mặt. Những vết chân chim ở đuôi mắt anh hằn rõ hơn dưới ánh đèn neon trắng của cửa hàng tiện lợi.
— Minh? — An ngạc nhiên, giọng hơi khàn.
— Xe anh đậu ngay kia. Em đi đâu, anh đưa về.
An nhìn chiếc ô, nhìn vũng nước dưới chân, rồi nhìn đồng hồ đeo tay. Mới 9 giờ 15, nhưng xe buýt chuyến cuối đã chạy qua cách đây 5 phút.
— Có phiền anh không? — Cô hỏi, câu hỏi quen thuộc của những người không muốn nợ ai bất cứ điều gì.
— Không phiền. Xe thừa chỗ.
Trong xe có mùi cà phê rang nhẹ pha lẫn mùi da ghế cũ. Không ai nói gì suốt ba ngã tư đầu tiên.
CHƯƠNG 2: NHỮNG KHOẢNG LẶNG TRÊN XE
— Em vẫn làm ở công ty cũ à? — Minh phá tan sự im lặng khi dừng đèn đỏ tại ngã tư Hàng Xanh.
— Em nghỉ bên đó được hai năm rồi. Giờ làm cho một agency bên Quận 3. Còn anh?
— Anh tách ra làm riêng. Một xưởng thiết kế nhỏ thôi.
— Nghe nói… anh lập gia đình rồi? — An hỏi, mắt nhìn thẳng ra kính chắn gió đang mờ đi vì hơi nước.
Minh sang số. Chiếc xe nhích dần qua dải phân cách.
— Ly hôn rồi. Bốn năm trước.
An giật mình nhẹ, nhưng cô không quay sang nhìn anh. Ở tuổi 35, cô đủ từng trải để biết rằng không nên buông một câu “Ôi, xin lỗi anh” sáo rỗng.
— Em thì sao? — Minh hỏi lại.
— Em vẫn vậy. Độc thân. — An cười khẩy một tiếng, nụ cười tự giễu. — Suýt cưới một lần, nhưng chắc duyên chưa tới.
— Vậy là tốt.
— Tốt sao?
— Chưa cưới mà nhận ra không hợp thì tốt hơn là cưới rồi mới nhận ra.
An xoay xoay chiếc nhẫn trơn ở ngón tay trỏ. Cô im lặng. Câu nói của Minh ngắn gọn, nhưng nó chứa đựng cái giá của bốn năm hôn nhân đổ vỡ mà anh đã trải qua.
— Đến hẻm nhà em rồi. Cảm ơn anh nhé. — An nói khi xe dừng trước đầu hẻm nhỏ ở Phú Nhuận.
— Đưa số điện thoại đây. Hôm nào rảnh, uống ly cà phê. Chúng ta lâu lắm rồi không gặp.
An chần chừ hai giây, rồi đọc số. Cô bước xuống xe, mở chiếc ô anh đưa tạm.
Minh nhìn theo bóng cô khuất sau khúc ngoặt của hẻm nhỏ, rồi mới nhấn ga chạy đi.
CHƯƠNG 3: CÀ PHÊ LÚC 7 GIỜ SÁNG
Hai tuần sau cuộc gặp dưới mưa, họ mới hẹn được một buổi cà phê. Không phải vì ngại ngùng, mà vì cả hai đều quá bận. Bận hạn hán deadline, bận những cuộc họp kéo dài, và bận gánh vác những trách nhiệm của tuổi trưởng thành.
Họ hẹn nhau lúc 7 giờ sáng thứ Bảy tại một quán cà phê nhỏ nằm sâu trong hẻm.
Minh gọi một đen đá không đường. An gọi một bạc xỉu ít sữa.
— Anh vẫn giữ thói quen dậy sớm nhỉ? — An mở lời, tay miết nhẹ thành ly thủy tinh đọng nước.
— Cuối tuần cu Bô về chơi. Nó hay thức từ 6 giờ. Hôm nay mẹ nó đón đi học năng khiếu sớm nên anh mới rảnh.
— Bé mấy tuổi rồi anh?
— Bảy tuổi. Bắt đầu biết hỏi những câu khó trả lời rồi. — Minh cười, nụ cười hiếm hoi khiến gương mặt anh mềm mại hơn. — Tuần trước nó hỏi anh: “Sao bố không ở chung với mẹ nữa?”.
— Anh trả lời sao?
— Anh nói vì bố và mẹ khi ở cùng nhau sẽ hay cãi nhau. Mà cãi nhau thì không vui. Bố mẹ muốn Bô thấy bố mẹ vui vẻ, dù ở hai nhà khác nhau.
An nhìn Minh. Anh không giấu giếm, không tô vẽ. Sự thật thà ấy làm cô cảm thấy dễ chịu.
— Còn em? — Minh hỏi. — Nghe nói dạo này dự án bên em bận lắm?
— Vâng. Em đang chạy một chiến dịch lớn. Xong đợt này… chắc em sẽ chuyển công tác.
— Đi đâu?
— Đà Nẵng. Em xin chuyển về chi nhánh ngoài đó. Mẹ em ở quê một mình cũng già rồi.
Minh khựng lại một nhịp. Anh đưa ly cà phê lên uống. Vị đắng xộc thẳng vào cổ họng.
— Bao giờ đi?
— Khoảng ba tháng nữa. Mọi thứ vẫn đang làm thủ tục.
Khoảng im lặng kéo dài giữa hai người. Không ai đẩy câu chuyện đi xa hơn. Họ ở tuổi mà sự gặp gỡ không còn đi kèm với những lời hứa hẹn níu kéo. Cả hai đều biết, ai cũng có một cuộc đời riêng phải gánh vác.
CHƯƠNG 4: NHỮNG MẢNH VỠ TỪ QUÁ KHỨ
Tối thứ Bảy tuần kế tiếp, Minh mời An đến căn hộ của anh ăn tối. Một bữa ăn đơn giản với cá kho thoảng mùi gừng, canh tần ô nấu thịt băm và trứng chiên.
Cu Bô đã ngủ trong phòng trong sau một ngày chạy nhảy kiệt sức.
Hai người ngồi ngoài ban công nhỏ ngợp bóng cây xanh. Thành phố bên dưới lung linh đèn.
— Anh nấu ăn ngon hơn ngày xưa đấy. — An nhấp một ngụm trà hoa cúc.
— Ly hôn xong không biết nấu thì sống với ai? — Minh dựa lưng vào ghế mây. — Mấy tháng đầu sau khi ly hôn, căn nhà này im lặng đến mức anh nghe được cả tiếng tủ lạnh chạy. Anh sợ cảm giác về nhà ban đêm. Thế là anh lao vào làm việc. Có đợt anh nhận liền ba công trình, làm đến 2 giờ sáng mới về.
— Rồi sao nữa?
— Rồi một hôm anh gục ngay tại bàn làm việc. Tỉnh dậy trong bệnh viện, chỉ có thằng bạn thân ngồi bên cạnh. Lúc đó anh mới hiểu, mình có trốn chạy thế nào thì sự thật vẫn là: mình đã thất bại trong một cuộc hôn nhân.
An cúi đầu, ngón tay xoay xoay quai tách trà.
— Em thì không ly hôn. — Giọng An chầm chậm. — Nhưng cảm giác bị bỏ rơi trước ngày cưới hai tháng… nó cũng giống như bị ai đó rút mất cái nền dưới chân.
— Lỗi tại ai?
— Cả hai. Anh ấy muốn một người phụ nữ lùi lại làm hậu phương, sinh con và chăm sóc gia đình. Còn em khi đó lại muốn leo lên vị trí giám đốc sáng tạo. Em nghĩ tình yêu 7 năm là đủ bền vững để anh ấy đợi em. Nhưng em sai. Người ta chỉ đợi khi người ta thấy có hy vọng. Em đã quá ích kỷ.
Minh quay sang nhìn An. Dưới ánh đèn vàng ấm áp của ban công, ông trời dường như đã đem những góc cạnh kiêu hãnh của cô gọt giũa bớt, chỉ còn lại sự mệt mỏi được che đậy khéo léo.
— Chúng ta ai cũng có lúc ích kỷ. — Minh nói nhẹ nhàng. — Chỉ là cái giá phải trả đôi khi hơi đắt.
CHƯƠNG 5: MỘT BƯỚC LẠI GẦN
Một chiều mưa tháng Mười, An bị sốt cao ngay tại văn phòng. Đồng nghiệp đưa cô về căn hộ thuê. Đến tối, cơn sốt vẫn không hạ. Cô nằm mê mệt trên giường, cổ họng đau rát.
Trong cơn mê bêt, cô vô thức bấm số gọi cho Minh.
— Minh… em…
Mười lăm phút sau, tiếng gõ cửa vang lên khẩn trương.
Minh xuất hiện với một túi thuốc, một tô cháo nóng mua ở đầu hẻm và một nhiệt kế. Anh không hỏi nhiều, tự tay lau mồ hôi trên trán cô, dán miếng hạ sốt rồi ép cô ăn vài muỗng cháo để uống thuốc.
An nằm trên giường, nhìn Minh lụi hụi đi lại trong căn bếp nhỏ của mình. Anh dọn dẹp đống ly tách dơ trên bàn, đổ rác, rồi bật chiếc quạt máy hướng ra xa để không bạt gió vào giường cô.
Những hành động ấy không có chút gì lãng mạn kiểu phim ảnh. Nó vụng về, thực tế, nhưng đầy sự săn sóc của một người từng trải qua chăm sóc người khác.
— Anh không về nhà à? — An hỏi, giọng thều thào.
— Đợi em hạ sốt đã. Cu Bô hôm nay ở bên mẹ.
Minh kéo chiếc ghế đẩu ngồi xuống cạnh giường. Anh đưa tay lên trán cô kiểm tra lại nhiệt độ. Bàn tay anh thô ráp, có vài vết sẹo nhỏ do công việc thi công, nhưng lại mang đến cảm giác ấm áp lạ kỳ.
An nhắm mắt lại. Lần đầu tiên sau năm năm, cô cảm thấy mình không cần phải mạnh mẽ.
— Minh này… — Cô nói khẽ.
— Ứ?
— Đừng rời đi lúc này nhé. Em sợ một mình lắm.
Minh nhìn cô, tay anh khựng lại trên trán cô một giây, rồi chầm chậm nắm lấy bàn tay nhỏ bé, lạnh ngắt của cô.
— Anh ở đây. Em ngủ đi.
CHƯƠNG 6: XUNG ĐỘT TRONG THÂM TÂM
Một tháng sau.
Cơn sốt qua đi, nhưng mối quan hệ giữa họ lại rơi vào một khoảng lơ lửng. Họ bắt đầu đi ăn cùng nhau nhiều hơn, cùng đưa bé Bô đi công viên vào chủ Nhật. Bé Bô rất thích An vì cô không cố tỏ ra là một “người mẹ thứ hai”, cô đối xử với cậu bé như một người bạn lớn tuổi.
Nhưng giữa Minh và An vẫn có một bức tường vô hình.
Đó là quyết định chuyển vào Đà Nẵng của An. Quyết định ấy đã được công ty phê duyệt. Ngày đi chính thức được ấn định: cuối tháng Mười Một.
Tối hôm đó, sau khi đưa Bô về nhà mẹ, Minh và An ngồi trong một quán ăn ven sông.
— Quyết định của em không thay đổi à? — Minh lên tiếng, tay anh xoay xoay ly bia đã tan hết đá.
An nhìn ra dòng sông tối mịt.
— Hồ sơ đã duyệt rồi anh. Mẹ em ở ngoài đó cũng đã dọn dẹp xong nhà cửa để em về sống cùng.
— Em có thể ở lại Saigon mà. Công ty em đâu thiếu chi nhánh ở đây.
An quay lại nhìn anh. Mắt cô đượm buồn nhưng kiên định.
— Ở lại để làm gì hả anh? Để chúng ta bắt đầu một mối quan hệ mới sao? Anh sẵn sàng chưa? Anh đã sẵn sàng mở lòng để đón nhận một người phụ nữ nữa vào cuộc sống của anh và bé Bô chưa? Hay anh chỉ đang tìm một người để lấp vào khoảng trống cuối tuần?
Những câu hỏi của An như những mũi kim đâm thẳng vào sự né tránh của Minh. Anh im lặng.
— Anh sợ, đúng không? — An nói tiếp, giọng cô run nhẹ. — Anh sợ lại đổ vỡ. Anh sợ trách nhiệm. Anh sợ em sẽ giống như vợ cũ của anh, hoặc sợ anh sẽ lại làm em thất vọng như người yêu cũ của em từng làm. Chúng ta đều là những người quá sợ hãi, Minh ạ.
— An… anh không…
— Anh đừng nói dối. Tuổi 30 rồi, chúng ta không thể yêu kiểu “cứ thử xem sao” được nữa. Em không thể bỏ dở kế hoạch cuộc đời mình chỉ vì một cảm giác mơ hồ.
Minh siết chặt ly bia. Anh muốn nắm lấy tay cô, muốn nói với cô rằng anh cần cô. Nhưng từ sâu trong thâm tâm, anh biết cô nói đúng. Anh chưa từng xử lý xong những tổn thương từ cuộc hôn nhân cũ. Anh vẫn mang theo bản năng tự vệ của một kẻ đã từng thất bại.
CHƯƠNG 7: CAO TRÀO — RẰNG XÉ
Hai tuần trước ngày An bay.
Minh lao vào một công trình thi công ở Đồng Nai. Anh tự giam mình trong những bản vẽ, những buổi giám sát tiến độ từ sáng sớm đến đêm muộn. Anh cố tình làm mình kiệt sức để không có thời gian suy nghĩ.
Nhưng mỗi lần trở về căn hộ vắng vẻ lúc 11 giờ đêm, nhìn chiếc tách sứ An từng dùng để uống trà còn đặt trên kệ, anh lại thấy tim mình hẫng đi một nhịp.
Trong khi đó, An bắt đầu đóng gói đồ đạc. Những thùng carton xếp chồng lên nhau trong căn hộ nhỏ. Cô dọn dẹp từng món đồ, bỏ đi những thứ cũ kỹ, chỉ giữ lại vài cuốn sách và chiếc ô đen mà Minh từng cho cô mượn đêm mưa ấy.
Một buổi tối, Minh nhận được cuộc gọi từ Bô.
— Bố ơi!
— Bố nghe đây Bô.
— Cô An sắp đi xa hở bố? Cô ấy vừa gửi cho Bô một cuốn sách tranh rất đẹp. Cô nhắn Bô phải ngoan, nghe lời bố.
— Ờ… cô đi công tác thôi con.
— Sao cô lại khóc hả bố? Hôm nay cô đến đưa sách cho Bô, Bô thấy mắt cô đỏ lắm. Bô hỏi sao cô khóc, cô bảo tại bụi bay vào mắt. Nhưng Bô biết cô dối Bô.
Minh đứng chết lặng giữa phòng khách.
Thằng bé 7 tuổi nhận ra, còn anh – một người đàn ông 38 tuổi – lại dùng sự im lặng kiêu hãnh của mình để trốn chạy.
Anh chợt nhận ra, điều anh sợ không phải là sự đổ vỡ lần nữa. Điều anh sợ nhất chính là việc anh sẽ bỏ lỡ một người thực sự hiểu và trân trọng những tổn thương của anh, chỉ vì anh không đủ dũng cảm để bước qua cánh cửa quá khứ.
CHƯƠNG 8: KHOẢNH KHẮC BÌNH THẢN
Sân bay Tân Sơn Nhất, 8 giờ sáng một ngày cuối tháng Mười Một.
An đứng trước cửa an ninh. Cô mặc chiếc áo khoác cardigan màu xám quen thuộc, tay kéo vali, tay cầm vé máy bay.
Cô quay đầu lại nhìn dòng người đông đúc phía sau một lần cuối. Không thấy bóng dáng anh.
An thở dài nhẹ, một nụ cười chua chát thoáng qua môi. Cô tự nói với mình: Đúng rồi, người trưởng thành làm gì có ai chạy xộc vào sân bay như trong phim romance chứ.
Cô quay người, chuẩn bị bước vào cửa kiểm soát.
— An!
Một giọng nói quen thuộc vang lên giữa tiếng ồn ào của sảnh chờ.
An khựng lại. Cô quay đầu.
Minh đang đi tới. Anh không chạy gập ghềnh, không thở hổn hển. Anh bước đi từng bước vững chãi, mặc một chiếc sơ mi xanh giản dị, tay cầm một túi giấy nhỏ.
Anh dừng lại trước mặt cô, khoảng cách vừa đủ một cánh tay.
— Em tưởng anh không đến. — An cố giữ giọng mình bình tĩnh.
— Anh đến muộn vì phải ghé qua quán cà phê đầu hẻm. — Minh đưa túi giấy ra.
Bên trong là một ly cà phê đen đá không đường và một ly bạc xỉu ít sữa, được bọc cẩn thận trong túi giữ nhiệt.
An nhìn hai ly cà phê, rồi ngước nhìn Minh.
— Anh mang cái này ra sân bay làm gì? Em sắp lên máy bay rồi.
— Anh biết. — Minh nhìn sâu vào mắt cô. — Anh đến không phải để níu em ở lại. Em có cuộc sống của em, có trách nhiệm với mẹ em. Anh không thể ích kỷ bắt em bỏ tất cả để ở lại đây với một người đàn ông nhiều tì vết như anh.
An cảm thấy sống mũi mình cay xè.
— Nhưng anh muốn em biết một điều. — Minh nói chầm chậm, từng từ rõ ràng. — Bốn năm qua, anh luôn nghĩ trái tim anh đã chết sau khi ly hôn. Anh tưởng anh chỉ sống vì con và vì công việc. Nhưng nhờ có em, anh mới biết anh vẫn còn khả năng cảm nhận sự ấm áp. Anh không hứa hẹn tương lai, vì ở tuổi này, lời hứa rẻ màng lắm. Nhưng nếu một ngày nào đó em thấy mệt mỏi ở Đà Nẵng, hoặc nếu em muốn quay lại… căn nhà của anh vẫn luôn có một chỗ cho em.
Minh bước tới một bước, đưa tay ôm nhẹ An vào lòng. Một cái ôm ấm áp, ngắn ngủi, không có sự níu kéo cuồng nhiệt, chỉ có sự thấu hiểu và trân trọng sâu sắc.
An nhắm mắt lại, dựa đầu vào ngực anh trong ba giây. Mùi hương cà phê nhẹ nhàng từ anh khiến lòng cô bình yên đến lạ.
— Cảm ơn anh, Minh. — Cô thì thầm vào tai anh. — Vì đã đến.
CHƯƠNG 9: NHỮNG CON ĐƯỜNG MỚI
Một tháng sau.
Sài Gòn bước vào những ngày cuối năm, thời tiết mát mẻ hơn hẳn.
Minh ngồi trong quán cà phê quen thuộc vào sáng thứ Bảy. Cu Bô đang ngồi bên cạnh, hí hoáy tô màu cho cuốn sách tranh mà An tặng.
Trên bàn, bên cạnh ly đen đá của Minh, không còn ly cà phê nguội thứ hai như mọi khi nữa. Anh chỉ gọi đúng một ly cho mình và một hộp sữa tươi cho con trai.
Điện thoại trên bàn rung nhẹ. Một tin nhắn xuất hiện trên màn hình.
An: “Đà Nẵng sáng nay mưa nhẹ. Mẹ em rất thích căn nhà mới. Anh và Bô dạo này thế nào?”
Minh mỉm cười. Anh cầm điện thoại lên, chụp một bức ảnh ly cà phê dưới nắng ban mai cùng góc vẽ của Bô, rồi gửi đi kèm dòng chữ:
Minh: “Bô tô màu gần xong cuốn sách rồi. Sài Gòn hôm nay nắng đẹp. Khi nào rảnh, Bô bảo muốn ra Đà Nẵng thăm cô đấy.”
Họ chưa là gì của nhau theo nghĩa thông thường. Không có danh xưng người yêu, không có lời cam kết kết hôn. Nhưng giữa hai con người từng tổn thương ấy, một nhịp cầu mới đã được bắc qua.
Tình yêu sau tuổi 30, đôi khi không phải là cùng nhau gánh vác cả thế giới, mà là biết rằng ở một thành phố khác, có một người đang bình thản chúc bạn một ngày an yên.
DƯ ÂM
Khi bước qua tuổi 30, người ta không còn tìm kiếm những tình yêu rực rỡ như pháo hoa, chóng đến rồi chóng tàn.
Chúng ta tìm kiếm một sự thấu hiểu bình thản.
Là khi gặp một người, bạn không cần phải giấu đi những vết sẹo trong quá khứ, không cần phải gồng mình trở thành một phiên bản hoàn hảo. Họ nhìn thấy những đổ vỡ của bạn, và họ chọn ở lại — không phải để sửa chữa bạn, mà để cùng bạn uống một ly cà phê ấm giữa những ngày mưa gió.
Có những người đến trong cuộc đời ta, dù không ở lại bên cạnh mỗi ngày, nhưng sự xuất hiện của họ giống như một ánh nắng muộn: đủ để chữa lành những góc khuất nguội lạnh, và cho ta tin rằng — mình vẫn còn đủ dịu dàng để yêu thương thêm một lần nữa.
Khách
"Cảm ơn Audiostory! Truyện thật sâu lắng !!!"